Chắc các bác đọc xong cái tựa ít nhiều cũng có thắc mắc, đã cua nhầm cô chị rồi thì phải được cô em, chứ thế nào lại là " được nhầm ", thôi thì để từ từ em giải thích cho các bác nhé, có khi đọc xong các bác tự hiểu luôn
Lời tựa :
Một ngày chiều đầu hè, nắng không đến nỗi nóng gắt như những ngày trước, bấc giác tôi cảm thấy như vừa đủ để sưởi ấmnhững giá lạnh vừa qua, đủ để tôi chấp nhận niềm hạnh phúc mới. Em lặng lẽ, có phần líu ríu đi bên cạnh tôi, từng giọt nắng như đang nhảy nhót trên đôi vai gầy hờ hững... Hai đứa đến sân bay sớm hơn giờ bay độ 20 phút, ngồi ở hàng ghế chờ mà cả hai đều ko nói gì, tôi biết em đang đợi tôi, một câu trả lời cuối cùng từ tôi trước khi em lại sang Nhật. Vẫn nhìn em như mọi khi tôi hay nhìn, tóc đuôi gà búi ko quá cao, gương mặt thanh tú với đôi gò má cao ửng đỏ vì nắng, mắt em long lanh nhìn vu vơ, môi hồng khẽ cười chúm chím với tôi :
- Ey, anh nhìn gì ế ?
- Ừ, nhìn em
- Bleu, lại nhìn lén, cái tật không bỏ
- Ơ... anh nhìn lén khi nào ??
- "Hứ... " em nguýt dài rồi quay đi,từng ngón tay nhẹ gõ lên túi hành lý, khoảng lặng mấy ngày qua như được xoá tan, tôi chợt như thấy nhẹ nhõm gì đâu, định tìm câu gì chọc em chơi thì em nhìn thẳng vào tôi, nghiêm nghị :
- Anh ích kỷ lắm, thật !
- Ơ, gì nữa ?
- Anh không cho em cơ hội lựa chọn người con trai nào khác cả, em ..yêu anh ngay từ cái nhìn đầutiên rồi...
-.......
Tôi biết, và em cũng biết, đây là lúc tôi phải nói ra câu trả lời của tôi, không lúc này thì lúc nào nữa,em sắp đi rồi kia mà. Tôi khẽ hít 1hơi dài, bầu trời xanh cao vợi lăn tăn vài gợn mây, màu xanh da trời thân thiết ấy như 1 bức tranh, vẽ ra từng đoạn phim được chiếu đi rất nhanh, từ cái ngày mà tôi gặp em lần đầu tiên cho đến bây giờ...
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc Lập----Tự Do---Hạnh Phúc
Bản Kiểm Điểm
Kính gửi cô giáo chủ nhiệm.
Hôm qua, trong giờ ra chơi, bạn Hiếu ngồi cạnh em loay hoay phẫuthuật cái bút mực. Dù bạn không cố tình song lực quán tính vẫn khiến mực rơi vào áo em. Bạn ấy không hề xin lỗi cũng nhưkhông chịu chấm dứt ngay việc giải phẫu vật đáng ra nên đưa vào viện bảo tàng từ lâu rồi. Máu dồn vào tim khiến em đã dùng 1 lực xấp xỉ 400N tác dụng lên người bạn ấy trong khoảng thời gian xấp xỉ 0,5s. Vì xung của lực bằng độ biến thiên động lượng nên đáng ra bạn ấy phải chuyển động lùi nhưng thật tiếc, bạn ấy béo quá, phản lực tác động lên tay em còn lớn hơn cả 400N kia. Theo phản xạ tự vệ, bạn ấy lao vào em với vận tốc khá lớn, không một chút do dự. Kết quả là em bị bắn vào tường, mà tường lại nặng hơn em rất nhiều.
Tuân theo định luật III Newton, tường đứng yên, em bật ngược trở lại .
Tuy có hơi đau nhưng do cay cú, em liền áp dụng ngay định luật"Húc".Chỉ tại tội thừa mỡ nên va chạm giữa đầu em và bụng bạn ấy là ... va chạm dẻo, lực của em bị triệt tiêu. Liên tiếp sau đó là một chuỗi quy tắc bàn tay trái, quy tắc bàn tay phải khiến em bị dao động với tần số lớn. Đến lúc này, em không còn đủ sức chiến đấu nữa vì theo một vế của định luật bảo toàn năng lượng thì năng lượng không tự nhiên sinh ra, trong khi bữa sáng của em lại có hạn. Biết thân biết phận, em đãdựa vào Định luật bảo toàn tính mạng mà tự rút lui ôm hận về nhà . Hôm nay, em viết bản kiểm điểm này để mong cô tha thứ. Emhứa lần sau nếu có đánh nhau, em sẽ chuẩn bị bữa sáng chu đáohơn hay ít ra, cũng chọn đứa gầyhơn em làm đối thủ.=)))))))))))))) )